cây xương sườn thứ hai review
Đây là bệnh nặng, thường diễn tiến kéo dài gây huỷ xương và chèn ép thần kinh tại vùng cột sống bị tổn thương. 1 Người bệnh thường đau chói cả hai bên sườn, cảm giác bó chặt lấy ngực hoặc bụng bệnh nhân.
Bún là một món ăn dân dã có mặt khắp ở mọi miền đất nước và trở thành một món ăn khoái khẩu của rất nhiều người Việt. Tại Hà Nội thì bún là món ăn hiện hữu trong từng ngõ, từng khu phố, từng cửa hàng, siêu thị nếu bạn cũng đang ở Hà Nội mà chưa biết quán bún nào ngon và nổi tiếng nhất Hà
– Cho sườn vào nồi và đổ ngập nước, thêm 1 thìa muối ăn. – Nấu sôi trong khoảng 2 – 3 phút thì đổ sườn ra, rửa sạch bọt và vụn thịt. – Sau đó, cho sườn lại vào nồi, thêm nước mới và ninh cho đến khi sườn nhừ. Trong khi đun, hớt sạch bọt trên mặt nước.
Loại sườn nào cũng ngon và có nhiều giá trị dinh dưỡng nhưng trong đó, sườn non dễ ăn nhất vì nhiều nạc và phần thịt rất mềm, xương cũng rất mềm. Được biết, trong 50g sườn non có 59gr Klal, 2gr chất béo, 0,5mg Cholesterol, 16mg Natri, 9,25mg Kali, 7,5gr chất đạm, ngoài ra còn
Ya Hua Bak Kut Teh: số 7 Keppel Road , #01-05/07, PSA Tanjong Pagar Complex, Singapore 089053 (không phục vụ vào các ngày thứ Hai) Song Fa Bak Kut Teh: 11 New Bridge Road #01-01, Singapore 059383. Ng Ah Sio Pork Ribs Soup: 208 Rangoon Road, Hong Building Singapore 218453 (không phục vụ vào các ngày thứ Hai)
Rencontre Femme Malgache Habitant En France. Vốn là Lương Hạ Mạt không muốn đến nơi này, vì muốn dỗ dành Trì Đông Chí, kiên trì nghe Vệ Biên Cương giáo huấn ba tiếng đồng hồ, Tiết Bình tỏ vẻ đồng tình, nhưng kiên quyết ủng hộ đề nghị của Vệ Biên Cương. Lương Hạ Mạt rất buồn bực, mãi đến khi nghe tiếng cười hì hì của Trì Đông Chí ở cửa thì trong lòng mới vui vẻ hơn, buông tờ báo xuống chạy ra đón, không ngoài ý muốn là đều nhận được sự xem thường của Trì Đông Chí và Vệ Biên Cương.“Tư Lệnh, ngài có thể trả vợ cho con một lát được không?”Vệ Biên Cương trừng mắt nhìn anh, “Đông Chí, đánh vài ván cờ với dượng nào.”Luật cũ, Vệ Biên Cương nhường Trì Đông Chí đi trước một quân pháo, nhưng vẫn bị giết không còn một mảnh giáp, tài đánh cờ của Trì Đông Chí không hề tốt, đi một nước cờ cũng không hề hối hận, tay cầm quân cờ suy xét tình hình. Lương Hạ Mạt ngồi trên tay vịn sofa, cả người che lấy cô, cánh tay giữ lấy tay cô từ phía sau, “Đặt ở đây.”Vệ Biên Cương hừ hừ hai tiếng, “Nhìn không nói, trình độ đánh cờ của con vẫn chán như trước đây, con nhìn Đông Chí xem, thua thì thua, cũng không nhìn thấy nó quay đầu.”Lương Hạ Mạt cười ha ha, “Cho dù là cô ấy hối hận nhưng cũng không biết nên đi thế nào để chuyển bại thành thắng, nước cờ không hay.”Trì Đông Chí bị anh vòng tay ôm vào trong ngực, vừa nhấc khuỷu tay lên, Lương Hạ Mạt đã khoa trương che bụng lại, cả người thuận thế nằm sấp trên lưng Biên Cương lại hừ lạnh một tiếng, “Đông Chí, có thể cho phép con đi lại một nước cờ.”“Không, có đi lại cũng không biết đi thế nào, chết sớm để đi đến kết cục.”“Đứa bé ngang ngược này.” Vệ Biên Cương đặt một quân cờ xuống, kết cục thắng bại đã định, xoay người đi về phía vườn hoa của Hạ Mạt vẫn không tránh ra, ngiêng đầu vùi vào cổ Trì Đông Chí, lè lưỡi liếm liếm, “Nhớ anh không?”Trì Đông Chí khẽ giật giật khóe miệng, cười rạng rỡ, Lương Hạ Mạt nhìn thấy mà máu trong người sôi trài, quên luôn đây là đâu, ghé đầu rơi xuống đôi môi màu hồng Đông Chí nhẹ nhàng tránh ra, vẫn tươi cười như trước, nhẹ nhàng mờ miệng, “Khi nào thì ly hôn với em?”Nhìn thấy cô cười như vậy Lương Hạ Mạt cũng không biết nên nói cái gì cho dễ nghe, dù sao chỉ cần cô cũng chăm chỉ, đợi cô ở trên giường nhiệt tình, đã lên giường thì chiêu gì cũng có tác dụng.“Em bỏ được sao?” Lương Hạ Mạt nhéo ngực cô, “Không có anh, thì sẽ không có ai hầu hạ em đâu.”Trì Đông Chí cười vui vẻ, “Việc này cũng không nhọc ngài lo, quân dự bị vẫn không khó tìm.”Lương Hạ Mạt vẫn không cười, “Vậy cũng không thể hiểu biết bằng anh, ai biết em thích tư thế nào? Tần suất bao nhiêu? Chính em cũng không biết, chỉ có anh biết.”Khi nói chuyện cái miệng của anh đã di chuyển đến gáy cô, ở nơi đó không nặng không nhẹ cắn một cái. Trì Đông Chí khẽ rùng mình, mạnh mẽ đứng dậy, cắn răng gào to, “Cọ sát với nhau tự nhiên sẽ biết, đối với anh em còn là ni cô nữa sao?”****Bữa cơm chiều rất phong phú, Tiết Bình và bảo mẫu trong nhà cùng nhau xuống bếp. Vệ Biên Cương bị bệnh tiểu đường, ăn uống phải rất cẩn thận, Trì Đông Chí phóng tầm mắt quan sát món ăn trên bàn, đều là những món Lương Hạ Mạt thích. Nhắc đến hai người mẹ cũng cảm thấy rất kỳ quái, Vương Thục Hiền đối xử với Trì Đông Chí rất tốt, còn Tiết Bình mặc dù không hy vọng vào cuộc hôn nhân của bọn họ nhưng cũng không ức hiếp con rể của mình, nhưng rõ ràng trong lòng vẫn nghiêng về phía anh hơn so với con gái, hai người đều cảm thấy đứa con của đối phương mới là tri Bình múc chén canh gà nấu sâm, đưa cho Lương Hạ Mạt nháy mắt ra hiệu, nhìn về phía Trì Đông Chí bĩu bĩu môi, Lương Hạ Mạt thấy thế nhận lấy rồi tự mình đưa đến bên miệng cô, “Nào Đông Tử, mẹ nấu canh là ngon nhất đó.”Trì Đông Chí im lặng híp mắt, tức giận nhéo bắp đùi anh.“Hạ Mạt đưa cho con thì con uống đi, cũng đã kết hôn nhiều năm rồi, có gì mà ngượng ngùng, hồi nhỏ chạy theo bám đuôi người ta sao không thấy ngượng ngùng.” Tiết Bình cảm thấy chướng mắt với những việc Trì Đông Chí làm, từ trước đến nay đều thay Lương Hạ Mạt nói Đông Chí muốn đánh cho anh mấy cái, nhưng cuối cùng vẫn e ngại hai vị lớn tuổi ngồi đây, cũng không muốn gây sự với mẹ và khiến Vệ Biên Cương cảm thấy ngột ngạt, uống một ngụm lấy lệ. Nhưng một ngụm lót dạ này, đều như thiêu cháy lục phủ ngũ tạng, miệng bị phỏng nóng bừng bừng.“Anh muốn…..Bỏng chết em rồi.”Tiết Bèo và Lương Hạ Mạt ngây ngốc, vừa nãy vội vàng hợp tác vội vàng tranh công, đều quên mất chuyện này. Vẫn là Lương Hạ Mạt phản ứng nhanh, lấy ly nước đá đưa cho cô, một bên nắm lấy miệng cô thổi vù vù’, “Không đau không đau không đau.”Khuôn mặt Trì Đông Chí đỏ lên, tránh xa anh, “Lo ăn cơm đi, ăn xong còn về đơn vị.”Lương Hạ Mạt đặt đũa, ngồi ở một bên tủi thân nhìn cô, “Hôm nay không về đơn vị, mẹ nói chúng ta ở đây một đêm.”Tiết Bình cũng hỏi cô, “Có được không? Dù sao hai đứa cũng không lái xe đến, xa như vậy thì sao mà về?”Trì Đông Chí cắn cắn môi, ngẩng đầu nhìn Vệ Biên Cương đang rất vui vẻ, quay đầu lại nhìn thấy bộ dạng tha thiết chờ mong của Lương Hạ Mạt, cuối cùng là không thể mở miệng từ chối được. Đây là Tiết Bình cố ý giữ người, chứ lái xe thì kêu là đến thôi nước xong theo thường lệ thì ngồi đánh vài ván cờ với Vệ Biên Cương, còn Lương Hạ Mạt thì ngồi bên cạnh quấy rối, thân thể Vệ Biên Cương không được tốt lắm, chín giờ là phải nghỉ ngơi rồi, Trì Đông Chí đỡ ông lên lầu, lại cùng ngồi tán chuyện trong đội, thấy ông có vẻ mệt mỏi liền đi xuống tắm rửa xong đi ra ngoài. Lương Hạ Mạt đã trần truồng nằm ở trên giường đợi cô, đừng nhìn thấy anh ban ngày mặc quân trang, một thân đầy khí chất, còn khi ở cùng cô đều thiếu thốn quần áo. Anh biết nhất định Trì Đông Chí sẽ tức giận, chạy đến giường lớn xốc chăn chui vào, để lại cho anh tấm Hạ Mạt nghiêng người lại đè cô dưới thân, ôm lấy mặt cô dùng sức mà hôn, níu chặt quần áo của cô mà điên khùng kéo xuống, “Vợ có nhớ anh không? Mau cởi quần áo ra để làm việc chính nào.”Trì Đông Chí liền xong tay đấm anh, “Ngoài việc cởi quần áo ra thì anh còn biết cái gì nữa không? Lăn xa một chút.”Lương Hạ Mạt mạnh mẽ bẻ cánh tay cô, Trì Đông Chí bẻ ngược lại, mà cái này cũng là do Lương Hạ Mạt dạy cô, ngay từ đầu đã bị anh đè lên, tức giận gào lên, “Lương Hạ Mạt, anh có yên cho em ngủ không, nếu không thì em sẽ đi.” Nói xong liền bước xuống giường đi đến ghê sofa Hạ Mạt vội vàng kéo cô trở lại, “Đi đâu vậy?”“Ngủ trên sofa có được không? Không thể trêu vào anh được mà em cũng trốn không xong!”“Nói xạo.” Lương Hạ Mạt thay đổi bộ dạng đáng thương thành bộ mặt gia trưởng, đẩy hai bên đầu gối cô rồi chen chân vào, hung dữ, “Em là vợ của anh, không ngủ với anh là tội khó tha. Anh buồn bực, rốt cuộc là em khó chịu gì với anh?”Trì Đông Chí cũng tức điên lên, từ nhỏ anh đều như vậy, hôn cô, ngủ với cô, ức hiếp cô như một lẽ đương nhiên, anh đã từng một lần khiến cô có cảm giác đang được ban khi đó còn nhỏ tuổi, xem nhẹ bản chất, cho anh cơ hội xem thường bản thân. Đột nhiên Trì Đông Chí cảm thấy bất lực, cô vĩnh viễn không thể nhìn thấu con người Lương Hạ Mạt, anh chưa từng nói yêu cô, nhưng lại không bao giờ muốn rời xa thân thể cô, vấn đề này tựa như một câu đố từ ngàn thoảng cô sẽ phát hiện ra rằng, Lương Hạ Mạt đối với Thẩm Linh cũng giống như Tô Nhượng đối với cô, có chút gì đó tương tự nhau. Ở trước mặt cô thái độ của Lương Hạ Mạt dành cho Thẩm Linh luôn có chút ái muội không rõ ràng, nhưng trước giờ lại không phủ nhận hoặc thừa nhận rằng bản thân thích Thẩm Linh, cho nên Trì Đông Chí lại có thêm nhiều thời gian để xem nhẹ tất cả, xem nhẹ việc anh yên lặng dịu dàng quan tâm đến Thẩm Linh từ nhỏ đến lớn, chỉ cần Thẩm Linh cần anh, mặc kệ đang ở nơi nào, chỉ cần một cú điện thoại là có thể gọi anh nhớ của cô rất tốt, nhưng đôi khi, đây cũng không phải là một chuyện Đông Chí khẽ thở dài, rốt cuộc cũng nhịn xuống,”Anh có thể để cho em ngủ một giấc yên lành được không? Hiện nay tỉ lệ phát hiện ra các vụ án rất cao, hôm nay em rất mệt.”Suy cho cùng thì Lương Hạ Mạt cũng không phải là một người hoàn toàn vô nhân tính, hôn cô vài cái rồi mới không tình nguyện xoay người nằm sang một bên, bàn tay vẫn không thành thật di chuyển từ phía sau lưng cô ra đến trước ngực bắt đầu vuốt ve, trái tim đập nhanh kịch liệt, nửa ngày cũng không thấy dừng đến đêm Lương Hạ Mạt cũng đã làm rồi, Trì Đông Chí cũng không nghĩ rằng anh sẽ bỏ qua cho mình, nằm ở đây chỉ cần cô không từ chối thì cái người bên cạnh cũng dám làm việc này trong phòng thay quần áo, muốn thối lui nhưng cơ thể đều trì Hạ Mạt làm rất kích động, tiến vào từ phía sau, lại vẫn lưu luyến mà hôn lên tấm lưng cô, đó là nơi mẫn cảm nhất của cô, vốn không có tâm tình nhưng cũng bị anh khơi dậy vài phần. Lần thứ nhất âm thanh hừ nhẹ khẽ tràn ra từ trong miệng, rõ ràng cảm thấy anh càng kịch liệt hơn, thân thể bị cuốn đi, hai chân bị mở rộng ra, ra chạm vào vùng xương chậu khiến cô run rẩy Đông Chí đã mất đi khái niệm về thời gian, cuối cùng là cũng không biết anh đã làm bao lâu, chỉ nhớ rõ lần cuối đùa nghịch xoay lưng cô lại đặt lên chân anh, nụ hôn dừng lại ở phía sau lưng, bàn tay nắm lấy bộ ngực mềm mại, tiến vào sâu dùng lấy hơi sức cuối cùng mở mắt ra nhìn ngoài cửa sổ, thật đen, thời khắc trước bình minh là màn đêm tối mịt, cũng giống như mối quan hệ của hai người họ, tương lai sau này, chỉ nhìn thấy một giải đất màu xám tro, chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước, nhẫn tâm bước qua nhau, mới có thể nhìn thấy ánh sáng nơi cuối con nhiều năm trước vào khoảng thời gian thời kỳ vừa kết hôn, hai người họ cũng từng chiến đấu kịch liệt tại căn phòng này, khi đó cô nguyện ý bỏ qua sự bối rối trên khuôn mặt anh, cuối cùng ôm lấy thắt lưng anh làm nũng, “Anh có yêu em không?”Câu trả lời của anh là, “Cái này còn phải hỏi sao?”“Vậy anh có lên giường cùng người khác không?”“Anh chỉ lên giường với em.” Đáp án thứ hai đã thành công khiến cô thỏa mãn, tự động đem đáp án thứ nhất thành một câu yêu’. Vì thế mà cô cười rất hạnh phúc, “Em cũng yêu anh, chỉ lên giường với anh, cả đời này sẽ không để người khác ức hiếp anh.”Cô chưa từng nghe thấy từ trong miệng anh một câu yêu, cô luôn tự cho là mình đúng đến khi Thẩm Linh quay về và vạch trần mặt nạ của đoạn tình cảm này, gỡ ra và ném trước mặt mọi người, ném lên đoạn dây đã căng, ép cô không thể yêu mà cũng không thể hận, luyến tiếc rời đi, nếu tiếp tục kéo dài sẽ trở nên điên loạn, mà anh cũng thừa nhận với cô đó là hành hạ, không có cảm Đông Chí lau nước mắt, tìm đến môi anh, nhẹ nhàng đặt vào đó ấn ký của bản thân, tất cả đều cho anh…..tình yêu của vì anh mà bùng cháy, nhưng cũng tự lành lặn vì năm trôi qua, em vẫn chưa từng hối hận!
Ngôn Tình Nguồn DD Lê Quý Đôn; Editor Miumiu2311 227,478 Hoàn Thành 211308 18/06/2018 Đánh giá từ 15 lượt Có những thứ người ta định nghĩa đó là yêu thương, lại có những thứ được định nghĩa là khổ đau. Hai thứ định nghĩa ấy luôn song hành cùng nhau, luôn khiến người người khắc khoải không yên. Truyện Cây Xương Sườn Thứ Hai dẫn dắt bạn vào thế giới của những câu chuyện tình yêu đầy thăng trầm, là bản nhạc trầm bổng được cất lên, không biết được một mai sẽ ra sao, sẽ đưa đẩy đến thế nào, một truyện ngôn tình đầy xúc cảm. Theo truyền thuyết, khi bẻ gãy cây xương sườn thứ hai ở bên trái, trái tim sẽ tan nát....Trì Đông Trì Năm 15 tuổi cô nhìn thấy anh ấy nắm tay người khác đi về, trở về liền cởi váy cô. Năm 18 tuổi cô nhìn thấy anh ấy đi theo người khác học nghiên cứu sinh, trở về liền hành xử cô ngay tại chỗ. Năm 23 tuổi cô nhìn thấy anh ôm vai người khác trở về nước, trở về liền cầu hôn cô. Năm 27 tuổi, anh thích những cô gái độc thân sao, lần này đến lượt tôi chủ động, Lương Hạ Mạt, chúng ta ly hôn.....Lương Hạ Mạt Không bình thường nha..... Năm 15 tuổi cô đau bụng để cho anh xoa nắn, chỉ là anh tiện thể nghiên cứu cấu tạo cơ thể vợ tương lai một chút. Năm 18 tuổi cô phác thảo một bức tranh nhỏ, chỉ là anh hưởng thụ sớm một chút phúc lợi của người chồng. Năm 23 tuổi không phải em nói không kết hôn thì sẽ gả cho anh sao, không dám cầu hôn hả? Năm 27 tuổi, em lại nổi điên cái gì hả? Trì Đông Chí, tại sao em lại muốn ly hôn với tôi.....Truyện rồi đi đến đâu, anh và cô vẫn còn đó, vẫn đau đáu nỗi nhớ niềm thương hay cùng dắt nhau vượt qua, mời bạn đón đọc truyện để cùng đồng hành với chuyện tình này và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như Ấm Áp Như Xưa, Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc,...
Trì Đông Chí bớt chút thời gian trở về nhà mẹ chồng, cũng là nơi mà cô và Lương Hạ Mạt sinh ra và lớn và Lương Hạ Mạt cùng sinh ra ở đại viện, người nhà của hai nhà rất thân thiết nên liền biến thành một nhà, cho nên một đứa sinh ra khi mùa hạ gần kết thúc, nên gọi là Hạ Mạt, một đứa sinh ra thì bắt đầu mùa đông, nên gọi là Đông giờ nghĩ lại, đó cũng là một đoạn nghiệt duyên không rõ ràng, từ nhỏ Trì Đông Chí đã nguyện ý ở cạnh Lương Hạ Mạt người chỉ lớn hơn cô có nửa tuổi, ngay cả người đẹp trai dịu dàng nhất như Tô Nhượng cũng phải đứng sang một bên. Còn Lương Hạ Mạt mỗi ngày chỉ tìm mọi cách để bỏ lại cái đuôi nhỏ này, cảnh tượng một truy một đuổi này, khiến cho mọi người trong đại viện sôi nổi nói rằng con gái nhà họ Trì là vợ nhỏ của con trai nhà họ Lương. Mỗi lần Tô Nhượng nghe được, đều sẽ nhảy ra bênh vực kẻ yếu, nhưng Trì Đông Chí không thèm để ý đến bạn bè liền ưỡn ngực, nói tôi chính là vợ nhỏ của Hạ đến năm mười tuổi, cha của hai người cùng thi hành nhiệm, hy sinh vì bom nổ, Lương Hạ Mạt mới lặng lẽ cho phép cô đi theo sau mình, còn Trì Đông Chí lại càng bám chặt hơn.****Bà Vương Thục Hiền là một người phụ nữ nội trợ điển hình, sau khi chồng qua đời, lãnh đạo cấp trên sắp xếp cho bà đến làm việc ở căn tin của đồn công an, cứ làm như vậy cũng được mười năm, không có tái giống như mẹ cô Tiết Bình, cho đến bây giờ cũng là một người không an phận, hồi nhỏ cả ngày đều bỏ cô ở nhà Lương Hạ Mạt, ba cô qua đời chưa đến hai năm, người nhà liền hùng hùng hổ hổ gả đi, lại gả cho một người có máu Bình cũng không quên rằng mình còn một đứa con gái, khi tái giá cũng muốn dẫn theo cô đi, lại bất đắc dĩ khi Trì Đông Chí cứ bám chặt lấy Lương Hạ Mạt sống chết không buông tay, Vương Thục Hiền lại rất thích cô, liền thương lượng với bà nói rằng muốn nuôi dưỡng Trì Đông Chí, như vậy sẽ thuận tiện cho cả hai mẹ con, hàng tháng Tiết Bình gửi tiền sinh hoạt là Bình thì hùng hùng hổ hổ, còn Vương Thục Hiền thì dịu dàng như nước, hai tính cách hoàn toàn đối lập vậy mà có thể ở cùng nhau, Tiết Bình không tin ai ngoài Vương Thục Hiền. Cứ như vậy, Trì Đông Chí công khai vào cửa nhà họ Lương.“Người chết không thể sống lại, người còn sống phải hướng về phía trước, tính cách của mẹ con và bác không giống nhau, tái giá không có nghĩa là trong lòng mẹ con đã quên ba con, con đừng khiến mẹ con khó xử.” Vương Thục Hiền luôn dạy dỗ cô như đến tận bây giờ Trì Đông Chí cũng không cãi lại Vương Thục Hiền, cho nên đến lúc này cũng không dám hé răng, cúi đầu không biết làm gì. Vương Thục Hiền hiểu rõ cô, cái này gọi là im lặng phản kháng.****Trì Đông Chí nắm rõ thời gian bà tan ca, tiện đường về mua ít củ cải và xương sườn, Vương Thục Hiền không thích thứ khác, chỉ cần có củ cải hầm với sườn, mỗi lần có thời gian về nhà cô đều không quên mang theo một tiểu khu vẫn có một đám người ngồi bên cạnh bồn hoa, đều là các cụ già hàng xóm, Trì Đông Chí đứng lại chào mọi người một tiếng rồi mới đi về hướng nhà chồng. Vừa đi chưa được hai bước, liền nghe thấy có người thì thầm to nhỏ, “Sao nhà họ Lương có con dâu kết hôn nhiều năm như vậy mà chưa thấy mang thai nhỉ?”“Có phải là không thể sinh chứ?”“Đâu, không phải là kết hôn xong nửa năm sau đã có thai rồi sao, sau này không cẩn thận sinh non rồi.”“Thật sự sao, thế này thì hỏng rồi, hay là cơ thể bị thương không thể sinh con được nữa…..”Trì Đông Chí lặng lẽ nắm chặt tay, trong ngực đột nhiên nhói đau, thở không ra họ Trì không còn ai, bây giờ mọi người cũng ít khi nhắc đến, nhưng mẹ chồng luôn ở đây, không tránh khỏi việc mọi tin đồn đều hướng về nhà họ cửa nhà, Trì Đông Chí lấy chìa khóa mở cửa, không kịp đổi giày, Vương Thục Hiền đã ra đón.“Mẹ, mẹ tan ca rồi à.”“Con thật là, hôm nay Chủ nhật mẹ được nghỉ, sao con lại về trễ như vậy, mẹ con cũng vừa đi cách đây không lâu.”Trì Đông Chí cũng lười trả lời, ngã vào trong sofa, nghĩ nghĩ lại hỏi một câu, “Bà ấy đến đây làm gì vậy?”Lúc này Vương Thục Hiền mang dưa hấu đến, ngồi vào phía đối diện cô, “Còn chuyện gì nữa, đưa vài thứ, hai người gặp mặt cũng chỉ có ầm ĩ, bà ấy cũng chỉ đến đây nơi này của mẹ để giải sầu thôi.”Trì Đông Chí lại không lên tiếng, nhắm mắt ra vẻ im Thục Hiền thấy thế chỉ có thể lắc đầu bất đắc dĩ, cầm lấy túi sườn và củ cải chuẩn bị đi vào phòng bếp. Trì Đông Chí ở sau lưng bà mới từ từ mở miệng, “Mẹ, mẹ nói xem có phải là do con không thương cơ thể mình nên không thể sống lại, nếu không vài năm nay lại không thấy động tĩnh gì?”Vương Thục Hiền quay qua đánh vào bả vai cô một cái, “Suốt ngày đoán mò gì vậy hả, người khác thích nói gì mặc kệ họ, con định dựa vào lời nói của họ mà sống qua ngày sao? Bản thân ta nuôi con dâu lớn, không thấy bóng dáng cháu trai nhưng vẫn kiên cường.”Trì Đông Chí xoay người, lặng lẽ lau nước cô mang thai, kết hôn không đến nửa năm đã có tin vui, khi đó mọi người đều rất vui vẻ, chuẩn bị tốt tất cả mọi thứ để chào đón sinh mệnh bé bỏng, Lương Hạ Mạt cũng chỉ ở nhà, dường như mỗi phút đều ở bên cạnh cô, đều dán lỗ tai lên bụng cô, không ngại chào hỏi đứa bé chưa ra đời. Khi đó cô cảm thấy cuộc hôn nhân cưỡng ép này cũng rất hạnh đứa bé trong bụng cô chỉ ở lại có ba tháng, cuối cùng là vẫn bỏ đi, chỉ vì một lần bị ngã, liền bị sinh non. Từ khi đó, cũng không thể có thai, thật sự đây cũng là một trong những nguyên nhân mà Trì Đông Chí muốn ly hôn.****Đi ra từ nhà chồng, Trì Đông Chí đến bên ngoài tiểu khu bắt xe về, đúng vào thời điểm mọi người tản bộ sau bữa cơm, xung quanh luôn có tốp năm tốp bảy người đi qua. Trì Đông Chí đi vài bước rồi dừng lại, tầm mắt dừng lại trên hai bóng người ở cách đó không xa, một người mặc quân phục, một người mặc váy Linh có thể khiến mình xinh đẹp như một nàng công chúa, hồi nhỏ mặc quần lụa mỏng màu hồng nhạt rối bù, trên đầu là vương miện nhỏ nát bét, giọng điệu và vẻ mặt đều ngây thơ như một công chúa nhỏ bé, đương nhiên, người đàn ông theo đuổi công chúa cũng ngượng ngùng. Không biết sau này thế nào, đột nhiên đem thể diện đi đánh cược, không biết làm cách nào mà có thể đoạt được Tô Nhượng mà cô thích vào đó Lương Hạ Mạt đều nói cô phải học theo Thẩm Linh, nói rằng cô gái nhỏ yếu đuối thì người ta mới thương. Bộ dạng Trì Đông Chí cực kỳ bình thường, vóc dáng bình thường, xương cốt cũng bình thường, đặc biệt là ngũ quan khá đẹp, trên khuôn mặt lộ ra vẻ quật cường, rõ ràng là vóc người Thẩm Linh cao hơn cô, thể tích cũng lớn hơn cô, cái chính là cô không học theo được phong thái như Thẩm không mảnh mai, cô ngủ dậy thì mảnh mai sao? Lại được đàn ông theo đuổi dễ dàng vậy sao? Theo đuổi anh thì phải cùng bước đi, cho nên khi Lương Hạ Mạt đi học trường quân sự, Trì Đông Chí sống chết cũng muốn thi trường cảnh sát, khi bị một đám con gái trên Tỉnh ở tổ Taekwondo vọt vào. die»ndٿanlequ»ydon Anh không còn thời gian về thăm cô, cô liền trốn học nói dối xin phép đi đến Thạch gia, ngồi xe lửa mấy chục tiếng, cho dù là ngồi ghế cứng cũng chưa bao giờ thấy sợ Đông Chí cúi đầu nhìn bản thân, vấn đề hình tượng vẫn canh cánh trong lòng. Quần cảnh sát màu xanh, tôn lên màu xanh cảnh sát, một loại tính tình lưu manh, cũng không phải là không vừa mắt, dù thế nào cũng rất đẹp tra thấy không có chỗ nào không ổn, Trì Đông Chí mới cười nhạt đi về phía người kia chào hỏi, “A, có phải là công chúa Thẩm của chúng ta không.”Thẩm Linh ngẩng đầu nhìn cô, hé miệng có chút kinh ngạc, “Đông Tử, cậu ở đây à, Hạ Mạt vừa mới rời đi.”Nụ cười của Trì Đông Chí lại càng ấm áp, “Thật sao, hơn nửa tháng rồi mình không có gặp anh ấy, thì ra anh ấy bận rộn như vậy.”Thẩm Linh cong môi, như đùa giỡn như đang làm nũng, “Đừng nói những chuyện khác, chồng mình có tìm cậu hay không?”Trì Đông Chí buồn cười mở to mắt, “Chồng cậu tìm mình để đòi hỏi gì chứ? Chồng mình muốn mà còn không gặp được vậy thì gặp cậu đòi hỏi gì vậy! Lại còn không họ không tên, chồng của cậu là vị nào vậy?”Thẩm Linh tức đỏ mặt, “Cậu……Cậu nói vậy là có ý gì? Mình chỉ gả đi có một lần, mình chỉ có một anh chồng, chồng của mình là Tô Nhượng.”“Đúng, đúng, cậu là một vị công chúa thuần khiết nhất trên thế giới.”Nói về việc chơi xấu, từ nhỏ đến lớn Thẩm Linh đều thua cô, Trì Đông Chí cũng không có cảm giác thành tựu. “Về phần Tô Nhượng, nếu là Tô Nhượng mà mình biết, chắc là sẽ không tìm người phụ nữ khác ngoài chồng mình để qua lại đâu, cũng không biết có phải người cậu nói là Tô Nhượng mình biết hay không.”Giọng điệu Thẩm Linh cũng đã hòa hoãn hơn, “Cậu còn nói anh ấy không đi tìm cậu, rõ ràng bởi vì anh ấy…..”“Rõ ràng bởi vì sao?”Đợi nữa ngày cũng không thấy câu trả lời, Trì Đông Chí không kiên nhẫn khoát tay, “Được rồi, mình đi đây, lần sau thì nhốt chồng mình lại đi, đừng để đánh mất rồi đi hỏi người khác.”Cũng không quan tâm xem Thẩm Linh ở phía sau có bị cô chọc cho tức điên không, Trì Đông Chí hào hứng đi về nhà, không có taxi cũng không có xe bus, dọc đường đi đều tươi cười, vừa cười vừa khóc, giống như một người ngoài cuộc bước đến xem trò vui, trò vui này không có ai thắng, làm sao lại không buồn cười khi về nhà ăn một bữa cơm, tắm rửa xong, gọi điện thoại di động cho Lương Hạ Mạt. Bấm số, không có người nghe, tiếp tục bấm số, tiếp tục không có ai nghe, bám lấy không tha, rốt cuộc cũng có người nghe, là một giọng nữ khàn khàn.“Chào cô……Được, kỹ sư Lương đang làm việc, cô có chuyện gì có thể nhắn lại, hoặc là…..Chuyển lời.”“Cô là ai thế.” Trì Đông Chí quát to, dọa cho cô gái nói lắp bắp.“Tôi……Tôi……Tôi…..Tôi là Vệ Hồng Kỳ.”Trì Đông Chí cau mày suy nghĩ, hẳn là cô gái mà mấy ngày trước xuất hiện cùng với Lương Hạ Mạt. Cô nhịn không được khẽ cười một tiếng, rõ ràng cô gái nhỏ này có gương mặt và thân thể nhỏ bé, làm sao lại không sợ hãi chứ?“Vậy phiền cô chuyển lời cho Lương Hạ Mạt, cha anh ấy đang đợi anh ấy về ăn cơm.”“Cha anh đang đợi anh về nhà ăn…..”Điện thoại cúp xuống bộp’ một Đông Chí liền ném điện thoại di động, dọa chết người Hạ Mạt sau khi cúp điện thoại liền nổi giận đùng đùng, vừa nãy ở tiểu khu anh cũng nhìn thấy Trì Đông Chí, buổi sáng còn nói với cô là buổi tối trực ban nên không thể quay về, trong nháy lại bị bắt trúng nhược điểm, anh còn lòng dạ nào sao? Gần đây không biết nổi điên cái gì, náo loạn đòi ly hôn với anh, nha đầu kia là tâm bệnh của anh, ngang ngược như vậy, cho nên khi gọi điện thoại anh không thể nhận, từ hồi tiểu học dóc đều cà lăm, còn phải phiền anh cúp điện thoại, vì thế, lộ rằng cha anh đang đợi anh về ăn cơm? Thua với trí tưởng tượng của cô luôn, cha anh đã đi gặp Chủ tịch Mao từ tám trăm năm trước rồi, với trình độ này chắc đang uống rượu cùng với các cụ già rồi.
Cây xương sườn thứ hai Review Rating out of 10 based on 0 reviews. Giới thiệu Theo truyền thuyết, khi bẻ gãy cây xương sườn thứ hai ở bên trái, trái tim sẽ tan nát.... Trang của Trì Đông Chí Năm 15 tuổi cô nhìn thấy anh ấy nắm tay người khác đi về, trở về liền cởi váy cô. Năm 18 tuổi cô nhìn thấy anh ấy đi theo người khác học nghiên cứu sinh, trở về liền hành xử cô ngay tại chỗ. Năm 23 tuổi cô nhìn thấy anh ôm vai người khác trở về nước, trở về liền cầu hôn cô. Năm 27 tuổi, anh thích những cô gái độc thân sao, lần này đến lượt tôi chủ động, Lương Hạ Mạt, chúng ta ly hôn..... Lương Hạ Mạt Không bình thường nha..... Năm 15 tuổi cô đau bụng để cho anh xoa nắn, chỉ là anh tiện thể nghiên cứu cấu tạo cơ thể vợ tương lai một chút. Năm 18 tuổi cô dùng phim con heo quyến rũ anh, còn anh chỉ là hưởng thụ sớm một chút phúc lợi của người chồng. Năm 23 tuổi không phải em nói không kết hôn thì sẽ gả cho anh sao, không dám cầu hôn hả? Năm 27 tuổi, em lại nổi điên cái gì hả? Trì Đông Chí, tại sao em lại muốn ly hôn với tôi..... * * *
ac-huynh-tai-ben-ac-huynh-ben-n download anh-hau-hay-mau download anh-hau-ma-giao-gi download anh-hau-sieu download b download ban-trai-toi-la-mot-ten-ben download bao-cao-ky-chu-ngai-da-bi-co download bao-tieu-sung-phi-gia-gia-ta-cho-nguoi-bo-vo-song-the-su download bao-tieu-sung-phi-gia-gia-ta-cho-nguoi-bo-vo-song-the-s download bat-duoc-em download 1, bat-gia- download bien-nien-ky-chim-van download boss-hung-du-ong-xa-ket-hon-di download can-ca-thi download canh-cua-phia-sau-cuoc-hon-nhan-th download cap-s-ma-toi-duong- download cau-la-nam-thi-toi-van-y download chang-re download chang-re- download chi-can-co-tien-ta-yeu_quy download chien-la download chien-than-bat-bai- download chien-than-bat-bai-19 download chien-th download chien-than-tra download chua-tung-he download chue-te-dinh-phong-nhat-dang-doc download co-dau-chan-nan-gap-tinh-yeu-di download co-mot-cuong-thi-tuyet-sac-noi-yeu download con-dau- download cong-tu- download download cung-chieu-vo-nho-troi-ban- download cung-chieu-vo-nho-troi-ban-93 download cung-ta-qua-tung-t download download 1, cuu-nho-chay-dau-cho-t download cuu-vuc-kie download dai- download dai-ngu-hai-duong-su-ton-tai-tuyet- download dai-thuc-pha download dai-tong-phong-luu download dai-vie download dao- download download dau-l download day-di-dung-m download download diem-tieu-nhi-cung-n download dien-a download download do-h download do-ng-nhan-tu-hon-chi-nguyet download doc-truyen-tong-tai-hoi-vo-banh-bao-la download doc-truyen-vo-nho download editxuyen-nhanh-cong-luoc-deu-la-tu-la-t download gap-phai-anh-chang-cuc download gia-khau-vi-q download giang-ho-tham-an-truyen-ky_qu download han-mon-quat-k download han-phi-bon-vuong-giet-chet-nguoi_qu download hang-ty-cung-chieu-vo-nam-than-hon-sau-101-do-c download hao-vuong-tr download harry-poter-va-cau download download he-thong-ho download download ho-so-chuye download download hoa-bao-thien-v download hoac-tong-moi-tiep-c download hoang-de-ngam-cua-ti download hoang-long-chan-nhan-di download download hop-dong-ho download huyet-hoa-tu-ch download i-just-believe-i download ke-hoach- download khi-gia-dong-gap-nang-gat- download khong-con-d download khong-trung-khong-thien-ha-khong download kiem-dao-do download kim-oc-ta download konoha-chi-q download ky-huyen-di download lac-mat-co-dau-xun download lang-thien-chien-than download lao-nhanh-tren-dai-dao-tim-duong download lien-hoa-bao- download lien-hon-cung-tong-tai- download long-te-chi-ton download long-vuong-truyen-thuyet-dau-la-da download luan-hoi-da download luan-hoi-dan download download download ma-su-x download download download mat-the-duong-oa-ban-chep- download mat-t download mau-xuyen-cuu-vot-boss-nam-chu-hac- download mau-xuyen-phao-hoi-nu-khac-loai- download me-vo-khong-loi-ve-91 download m download mo-tuong-anh-ay-cung download moi-tinh-dau-bi-danh-cap-moi-tinh-dau-hoang download mong-tinh- download mua-dong-greenland download nam-than-benh-kieu-thinh- download nam-thang-nao download nang-bao-mau-dong-y-lam-me-cua-con-to download nang-phi-luoi-cua-ta- download nap-thiep- download ngai-chu-tich-a download ngam-tan-non download nghe-noi-tong-tai-tham download nguoi-ca-nho-cam-cua-pho-thieu-lai-lam- download nguo download nhoc-lanh-lung-toi-s download npc-phan-dien-la-ban- download nu-can-ba-dot-k download nu-chinh-khong-du-ng download nu-chu-to-ve-nang-khong download nu-phu-phan-dien-co download nu-sat-thu-xuyen-qua-n download nu-vuong-kieu-ngao-cua-ong-trum-ha download nuong-chieu-em-den download ong-xa-than-bi-buoi-toi-gap download overgeared-tho-ren-huyen-thoai-24 download phai-lam-sao-khi-doi-thu-mot-mat-mot-con-la-co-meo-bac-ha-ma-tui-la download phai-lam-sao-voi-ca download phi-hoan-tuo download download phu-nhan-thieu-tuong-moi-ngai- download phu-thie download phung-tu-thanh-hon-tien-the-khong-duoc download phuong-cau-tin download quan-h download download download show-an-ai-deu-phai-chet_qu download sieu-cap-cung-chie download sieu-cap-than-co-nhan-d download sieu-cap-than-co-nhan- download sieu-viet-tai-c download download soi-vuong-bat download song-bao-tram-t download download ta-chi-muon-an-tinh-choi- download ta-la-ac- download ta-la-van-co- download download tan-an-quy-su-276052_q download tan-nuong download th download than-vuong-vo download thanh-pha download thanh-son-khan-nga-ung-nhu-thi_qu download thanh-tien-do-sin download the-gioi-thie download download the-than-cang-ngay-cang-dang-yeu-thi-phai-lam download thien-huong-nguoi-mu-liec-mat- download thien download thieu-nu-benh-t download download thuc-tap-sinh-vo download tien-do-vo download tien-ma- download download tieu-tru-nuong-o-b download tieu-vuong-phi-khuynh- download tong-tai-daddy-cung-chieu-vo-ye download tong-tai-phu-nhan-t download tong-tai-sung-vo-dien-c download tra-cong-chua-he-hom-nay-lai-han download trong-doi-mat-cua-em-kh download tru-su-dich-that-ngo-trong download trung-sinh-the-gi download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_quye download t download tu download tu-la-gioi-chi-ton-70 download tu-la-vu- download tu-than-go-cua-diem- download tu-tieu-thiep-cua-nhi-vuon download tu-vo-tuong-quan-tro-thanh-hoang-hau-len-nham-kieu download tung-doa-bot download download u-minh-trinh- download download v download vinh-hang-thanh download vo-ho-yeu-cua-t download vo-nho-cuoi-cung-em- download vo-toi-la-mot-sie download vo-yeu-cua-tong-tai-mo-vi-lan-pho-ha download vuong-phi-buong-binh-la- download download xuyen-den-tinh-te-tro-thanh-hai-cau-nho-duoc-yeu- download xuyen-khong-tu-tien-tieu-thuyet-ma- download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-co download y-vuong-van-dam-t download yeu-minh-toi-duoc- download
cây xương sườn thứ hai review